Senin, 24 Maret 2014

Many Lives One Soul - Broken Oath Book Review and Discussion

It is interesting to note that each of you had different insights, views and your own favourite characters. And at least one of you was able to acknowledge that the story has depth; it does indeed go deep. If you as a reader can go that far into the abyss, it shows how open your mind is to the Universe, and that's good. In that case, you really will enjoy these discussions.

Not a lot of readers know this, but chapter one was actually chapter 12. As I considered this my best chapter; the one I always talked about before I even published my book, under the advice of my mentor and coach Millionaire Author Stephanie Hale, this part of the book became the beginning of the story to set the scene for Broken Oath. (Which I might add was not the original title of the book either. But that is another topic for discussion.)

This chapter was meant to be a flashback into one of the many reincarnations of the Lady of Stature, or Lady of Time, otherwise known as Melee.

I was endeavouring to show the reader how it is not by accident that you can end up in a situation in life. Nor is it coincidence that your destiny takes you on a particular pathway. Your decision determines your destination. It is the result of the choice you made yesterday.

Consider how many times you have said to yourself. "Why am I here?" "Why is this happening to me?" "It is something I did in my past life?" Whilst you may make these statements flippantly at times, subconsciously, you are trying to remember a promise you made; An Oath, made a long time ago.

This is how it is with the Lady of Stature. And in fact, as those readers who have read Broken Oath have observed, even before this episode, she has already broken a commitment. In all her rebirth, she relived this cycle.

That being so, then it is not purely by accident that she ends up imprisoned in the fortress of the Lord Supreme.

Note that 'around her waist was a deep belt, 5 inches wide. And attached to the belt was a chain 3 inches in diameter, with a length of 16 ft. It stretched from beneath her bed and allowed her limited mobility.' What is that all about you may ask?

Well, from the point of view of the Universe, (although the Lady of Stature may not see it that way, because she has still to learn her lesson.) The belt, the chain, the limited mobility and the bed are significant. The belt is the belt of truth; the oath she took and that which the Universe still holds her to. This is confirmed on page 15 when the Lady calls to the Physician. "But what about this band around my waist?" There was silence, and then his voice. "... it will hold you to your Oath until the end of Time."

The chain is to ensure the bond; the limited mobility is all that she has given up for the cause. The bed is personal. It was a choice that she alone made.

If you and I are honest, we can all identify with the situation, whether it be factual or metaphorically. How we view a situation and how the Universe creates it are 2 very different scenarios for one meaning. Which more often than not, we never connect the dots. Lucky for the Lady (including ourselves) there are many lifetimes to understand the lesson taught and get it right.

I'll shall end this discussion now as some of you must be thinking, "Oh my goodness, this is too deep." Plus when I write anything, it always comes from the creative energy within me. Once that is used up, I usually end up writing nonsense so it is best if I stop now.

I do hope this short discussion and insight gives you all food for thought.

We'll catch up soon. Watch this space for more revelations in Chapter one of Broken Oath; we will continue reviewing the character of the Lady of Stature.

If you want to join the discussion, (on any of my social media platforms) get busy and read the book! It is also available on Kindle so there is no excuse. If you haven't got a copy then order Now on Amazon.co.uk

Rabu, 31 Januari 2007

FREEDOM HOUSE - Chủ Nghĩa MÁC và Cô Hồn (CT31)


Nguyễn Quốc

Ngày 17 tháng 1 vừa qua, tổ chức Freedom House đưa ra báo cáo đánh giá hàng năm về tình hình tự do của thế giới của năm 2006 [1].Bản báo cáo báo đánh giá và xếp hạng tự do của toàn bộ các nước trên thế giới theo 3 mức: Có tự do, tự do một phầnkhông tự do. Theo đó trong năm 2006 có 90 nước có tự do, 58 nước tự do một phần và 45 nước không có tự do. VN nằm trong số 45 nước không có tự do. Để đi đến kết luận đó, Freedom House đánh giá theo một loạt các tiêu chí khác nhau dựa vào các sự kiện chính trị, xã hội xảy ra trong năm 2006.

Dù báo cáo không đề cập, người đọc đều thấy có sự liên hệ rõ ràng giữa Chủ nghĩa Mác Lê Nin, các cô hồn đang lởn vởn ở Ba Đình và sự tự do của Freedom House. Như chúng ta đều biết, khi vào lăng chủ tịch Hồ Chí Minh ở Hà Nội, tất cả ta đều thấy hàng chữ: “Không có gì quý hơn độc lập tự do”. Không giống như hàng triệu hàng chữ như thế được viết nhan nhản khắp nơi trên đất nước Việt Nam, một số người nói rằng chữ viết ngay cửa vào lăng được đắp bằng vàng thật.

Giống như lăng mộ của các vị vua Ai Cập, ông Hồ mang theo mình di sản mà ông nâng niu và dành trọn cả đời cựa quậy để thoát ra mà không được, đặc biệt những năm cuối đời. Quan trọng hơn, chính ông đã cầm tù người khác, thì lương tâm của ông và những người cộng sản đã bị giam cầm chính trong tư tưởng và định kiến hẹp hòi của mình [2]. Tiếc rằng ông Hồ đã chết nhưng vẫn chưa được tự do. Xác ông vẫn bị phơi ra cho thiên hạ ngó, làm bình phong cho chủ nghĩa đã thối rữa. Điều đó đi ngược với di huấn của ông trước khi chết. Bây giờ mồ mả ông còn động, linh hồn ông chưa siêu thoát, còn lởn vởn ở Ba Đình làm ma đói qua ngày.

Chính vì vậy, không phải vô tình, Bộ Kế hoạch và Đầu tư có trụ sở ở số 2 Hoàng Văn Thụ, sát cạnh lăng ông Hồ, đã lập một bàn thờ trên tầng 4, hương khói quanh năm suốt tháng để cầu an cho vong linh ông Hồ và cho các cô hồn khác. Mới đây, Bộ đã có quyết định dẹp bỏ nhưng nay năm hết tết đến các chuyên viên lại lên đó thắp nhang, vái lễ hằng ngày. Các nhà tâm linh học nói rằng đài tưởng niệm các chiến sỹ vô danh trước lăng ông Hồ và gần cổng vào của Bộ Kế hoạch & Đầu tư là chỗ của các cô hồn tụ tập. Họ là những người chết vô thừa nhận, đêm đêm vẫn về đó, kêu gào, tìm kiếm những khúc xương chân, xương tay đã mất mát của mình và đòi hỏi được cầu siêu để thoát tục.

Freedom House không quên họ, vì chính các cô hồn và ông Hồ đều là những người nô lệ. Họ chết trong tình trạng bị nô lệ tư tưởng và bây giờ tư tưởng đó vẫn tiếp tục nô dịch hơn 83 triệu dân Việt Nam. Ông Hồ Chí Minh coi như đã tự mình ngoắc vào cổ một cái ách tai ương là chủ nghĩa Cộng sản. Đúng lúc Chế Lan Viên ngồi ở Hà Nội tưởng tượng và phét lác rằng: “Luận cương đến với người và người đã khóc/ Lệ Bác Hồ rơi trên chữ Lê Nin / Bác reo lên như nói cùng dân tộc/ Tự do là đây, cơm áo đây rồi” là lúc, đau buồn thay, Hồ Chí Minh quàng vào cổ mình một cái thòng lọng mà sau này càng giãy càng bị ông Duẩn và Bộ Chính trị thít chặt.

Nhưng thế giới này không thiếu những nhà chính trị độc tài và ngu dốt hơn. Hai kẻ điển hình nhất trên thế giới vào thời điểm này Fidel Castro, kẻ muốn cầm quyền vĩnh viễn suốt đời và Kim Young IL, kẻ độc tài bệnh hoạn tiếp tục lấy dân của mình làm con tin tống tiền thế giới.

Họ cũng được Freedom House theo sát khi báo cáo đánh giá: “Tệ nhất trong 45 nước không có tự do là Bắc Hàn và Cu Ba” [3]. Cả 2 quốc gia này đều bị đánh giá 7 điểm cho quyền chính trị và 7 điểm cho tự do dân sự theo thang điểm từ 1-7, trong đó điểm tốt nhất là 1 và điểm kém nhất là 7. Cả 2 nước này đều là quốc gia có lý tưởng chủ nghĩa Cộng sản, có một đảng duy nhất lấy chủ nghĩa Mác-Lê Nin làm kim chỉ nam, làm “sợi chỉ đỏ” xuyên suốt quá trình lãnh đạo. Bởi vậy, người Cu Ba tìm đường sang Mỹ, người Bắc Hàn trèo qua bất cứ thứ gì có thể trèo được để vào những khoảnh đất tự do nhỏ bé trong các toà đại sứ của nước tự do. Người Việt Nam đối mặt với tử thần để tìm kiếm hai chữ “Tự Do”.

Theo đánh giá của Freedom House, “hiện có 45 nước, chiếm 23% chính thể trên thế giới chưa có tự do. Điều đó tương đương với 2,448,600,000 người không có tự do”. Trong đó Trung Quốc cũng là một nước được đánh giá là không tự do đã chiếm hơn một nửa số người trong tất cả các nước không có tự do. Trung Quốc, Cu Ba, Việt Nam, Lào, Bắc Hàn và một số lớn các nước thuộc Liên Xô cũ vẫn theo hệ tư tưởng Mác Lê Nin cũng được đánh giá là không có tự do.

Để trả lời câu hỏi tại sao cho đến năm 2006 rồi, Chủ nghĩa Mác vẫn tiếp tục cầm tù khoảng 1,7 tỷ dân trong số hơn 2,4 tỷ dân không có tự do trên thế giới, ta cần chú ý rằng nguồn gốc là hàng loạt tác phẩm của Mác đề cập rất nhiều về nô lệ nhưng không đề cập việc xây dựng một xã hội tự do. Mác ghi rất rõ rằng cần phải hy sinh các quyền lợi và sự tự do cá nhân để đạt được mục tiêu của đất nước. Bởi vậy, khi cần có gạo ăn, nhà nước ép buộc cả giáo sư đại học, luật sự, bác sỹ ra đồng làm ruộng. Vì “sự ổn định chính trị” người ta có thể bắt và bỏ tù những người chỉ trích chính phủ một cách ôn hoà. Tức là dạy cho người ta phải hy sinh tự do cá nhân. Nhưng mục tiêu của đất nước là gì khi không phải là sự tự do và quyền lợi của những người công dân.

Đúng là “Không có gì quý hơn độc lập tự do”. Nhưng, tiếc thay, giống như nhiều cụm từ nổi tiếng khác ở Việt Nam từng được gán cho là của Hồ Chí Minh, vẫn là một giá trị mà ngày đêm nhân dân Việt Nam phải đòi hỏi. Gần đây, Bộ Chính trị tiếp tục ra một chỉ thị số 06 [4] bắt toàn dân học tập về tác phong, tư tưởng của Hồ Chí Minh là bằng chứng rõ ràng nhất. Khi ra quyết định đó là lúc cả Bộ Chính trị lại bị nô dịch bởi một cái vòng kim cô nhỏ hơn do chính mình đặt ra. Bộ Chính trị lại tiếp tục tước mất tự do của những người quá cố, của nhân dân Việt Nam và của chính mình.

Việt Nam được Freedom House chấm 7 điểm cho quyền tự do chính trị (PR)và 5 cho quyền tự do dân sự (CR). Mặc dù hơn Trung Quốc một điểm về quyền dân sự nhưng chỉ hơn Cu Ba và Bắc Hàn 2 điểm về quyền này. Quyền tự do chính trị vẫn ở mức thấp nhất là 7 điểm. Nguyên nhân rõ ràng và trực tiếp nhất là vì Đảng Cộng sản Việt Nam vẫn tiếp tục duy trì Chủ nghĩa Mác Lê Nin.

Chỉ có một cách duy nhất để đạt được sự tự do hơn cho tất cả mọi người Việt Nam là vứt bỏ chủ nghĩa Mác Lê Nin, chôn xác Hồ Chí Minh, lập đàn cầu siêu cho tất cả các nạn nhân chiến tranh và cho toàn thể nhân dân được thực thi những quyền công dân căn bản.

Ghi chú:
[1] Báo cáo công bố nằm tại đường link: http://www.freedomhouse.org/template.cfm?page=70&release=455
[2] Ý này là của Nelson Mandela viết trong cuốn sách hành trình dài tới tự do
[3] Trang 4- Báo cáo tóm tắt, mục Worst of the worst - tồi tệ nhất trong các nước tồi tệ.
[4] Chỉ thị số 06-CT/TW của Bộ Chính Trị về việc học tập và làm theo tấm gương Hồ Chí Minh.

Kamis, 04 Januari 2007

Xú Quyền (CT31)


Trần Ngọc Hà

2006 đã thong thả mặc áo trắng lên đường. Còn ở lại Việt Nam là một trách nhiệm tân tòng oằn vai chiếc đòn gánh thời cơ hay hiểm họa trong WTO. Còn ở lại Việt Nam là một mặt nạ ứng xử văn minh đỏng đảnh cực kỳ mong manh của đảng và nhà nước CSVN thời hậu APEC. Còn ở lại Việt Nam là một Phạm Hồng Sơn vừa mới bị công an hành hung tập thể ngoài nhà tù lớn, đã lên tiếng báo động tình trạng sức khỏe suy kiệt của Nguyễn Vũ Bình, một nhà đấu tranh cho dân chủ khác còn nằm trong nhà tù nhỏ.

Quan trọng hơn cả, còn ở lại với Việt Nam là những hội, những đoàn, những tập thể ngoài luồng... trong đó, Liên Minh Dân Chủ Nhân Quyền Việt Nam là một tập hợp chính trị ngày càng ổn định hoạt động và được thêm hậu thuẫn từ nhiều phía, cả trong nước lẫn ngoài nước. Lời nhận định của Đại sứ Michael Marine về những nhà đấu tranh cho dân chủ ở VN có thể được coi là một tiêu biểu: “Niềm tin của họ mạnh đến mức họ dám nói ra công khai. Tôi nghĩ họ là những người yêu nước thật sự. Họ muốn điều tốt đẹp nhất cho Việt Nam... Sự phát triển của dân chủ, theo một nhịp độ mà Việt Nam thấy sẵn sàng và người Việt mong muốn, là điều mà chúng tôi ủng hộ”.

Lễ bàn giao nhiệm kỳ giữa 2006 và 2007 xảy ra ngay từ dịp kỷ niệm bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền, với sự tham dự nhiệt tình và miễn phí của AIM, Windows Live Messenger, Google IM, Yahoo!Messenger, ICQ, Paltalk và Skype. Nội dung những đoạn Chat trong thời gian đó tập trung vào việc nhắc nhớ cho nhau những quyền căn bản của cả nhân loại. 2006 xin gửi một đóa hồng đến FPT, VDC và các ISP khác của Việt Nam đã nối mạng cho những buổi hội luận trong-ngoài. Một bông hồng nữa dành tặng cho Mobifone và các hãng điện thoại di động: Hàng trăm ngàn người khác cũng đã chuyển cho nhau những mẩu tin nhắn SMS, hỏi thăm nhau là ở Việt Nam ta đã có tự do dân chủ đích thực hay chưa? Mới biết, loại truyền đơn kiểu tờ rơi cổ điển trước sân trường đại học, hay dạng thư “thiên linh chuỗi” đã lặng lẽ cáo lui đi vào lịch sử. Người ta hiện chỉ còn chuyền tay nhau những bản sao trên giấy các tờ báo ngoài luồng. Và luận bàn về đối sách của đảng và nhà nước CSVN.

Xem ra, những đối sách đó biểu hiện khá rõ tầm cỡ trí tuệ và thiện chí của đảng và nhà nước CSVN:

  • Đối với hàng hàng lớp lớp Dân Oan khiếu kiện: Đã có vòi rồng, dùi cui, hơi cay, xe tải bít bùng và các trại tập trung trong các dịp lễ lớn có tai mắt phóng viên nước ngoài.

  • Đối với những tù nhân lương tâm: Đã có bệnh tật là giải pháp (như rất nhiều trường hợp trước đây, hay trường hợp Nguyễn Vũ Bình hôm nay).

  • Đối với những ngòi bút lương tâm: Đã có xích sắt khóa trái cổng ra vào của họ (rất nhiều người trong dịp APEC); đã có máy phá sóng điện thoại di động (Ls Lê Thị C ông Nhân và nhiều người khác); và đã có bảng cấm người nước ngoài lai vãng tới nơi họ ở.

  • Đối với những người từng nêu ý kiến về con đường dân chủ hóa Việt Nam: Cấm tiệt mọi tờ báo đăng bài của họ (rất nhiều người); cấm tiệt họ lên máy bay (Ls Nguyễn Văn Đài); cấm tiệt họ đến tham dự mọi đám cưới, đám giỗ, đám tang... (rất nhiều người); cấm tiệt mọi người đến thăm họ (rất nhiều người); phong tỏa kinh tế toàn bộ gia đình họ (rất nhiều người); cô lập và dè bỉu con cái họ ở trường học (rất nhiều người); bắn tiếng hăm dọa qua thân nhân của họ (Gs Nguyễn Chính Kết); triệu tập họ tới cơ quan an ninh mỗi ngày (Ks Đỗ Nam Hải, Gs Nguyễn Chính Kết...); lập chốt công an kiểm soát công khai quanh nhà họ và nếu cần thì hành hung tập thể ngay trước mắt hàng xóm của họ (Bs Phạm Hồng Sơn); chỉ thị cho công an giả dạng xã hội đen quấy nhiễu gia đình họ bằng chất thải, đồ dơ, nắm đấm... (trường hợp gần nhất là ông Hoàng Minh Chính); chỉ thị cho công an tông xe của họ (kịch tác gia Lưu Quang Vũ, Lm Chân Tín, mới đây là ông Đỗ Nam Hải); gây phân hóa giữa họ bằng cách tung tin và khai thác sự chênh lệch phương tiện hay tài chánh hỗ trợ từ bên ngoài v.v...

  • Đối với những tờ báo ngoài luồng: Nhái bản in, tráo nội dung, thêm tin thất thiệt... (như trường hợp tờ Tự Do Ngôn Luận mới nhất).
Xem ra, đó không phải là những đối sách ở tầm chiến lược hay chiến thuật của những lãnh đạo điều hành một quốc gia. Trong quyền Anh, nó có tên là những cú đấm dưới thắt lưng. Dưới xa thắt lưng. Có thể các môn phái võ Tàu phải đặt thêm tên gọi mới cho những đòn bẩn này là... xú quyền.

Trên thực tiễn, những phương án này cũng không phải rẻ tiền. Hãy làm thử 1 bài toán nhỏ về số công an vây quanh nhà Ks Đỗ Nam Hải, với mức bồi dưỡng trung bình là 1 triệu rưỡi tiền VN và chi phí điện thoại di động 500.000$ mỗi công an: Tổng cộng 6 công an 1 toán x 3 ca ngày và 2 ca đêm = 30 công an. Vị chi 30 x 2 triệu là 60 triệu đồng/1 tháng/để canh cửa 1 nhà dân chủ. Chưa tính tiền lương chính thức của công an, chưa tính bồi dưỡng cho các trưởng toán, chưa tính tiền xăng nhớt theo dõi... Tiền bồi dưỡng này từ đâu ra, nếu không phải là từ thuế của dân?

Tốn tiền, đánh bẩn, để được gì? Sự sợ hãi ư? Ngay từ thời khởi động các cuộc đấu tranh bất bạo động bên Ấn, khi mà người dân lũ lượt xếp hàng để sẵn sàng vào tù, thì những hù dọa tạo sợ hãi cũng đã là chuyện cổ tích. Ở vào thời đại mà nội dung thẩm vấn của công an đã lần lượt lên mạng toàn cầu, và người dân nhắc nhau cùng mặc áo trắng ra đường để bày tỏ thái độ đối đầu bất bạo động với một chế độ độc tài độc đảng, thì xem ra thì những đòn hù dọa dơ bẩn đó càng mang nặng tính cổ tích.

Tiêu cực hơn, nó càng khiến nhân dân nhìn ra sự tương phản đậm nét giữa thế lực toàn quyền của đảng CSVN với cách hành xử đê tiện dưới lưng quần của nó. Cũng là những thể hiện hình ảnh “cùng đường” của một nhà nước sắp rã. Tương tự như đối sách của một chính phủ Đông Âu hồi cuối thập niên 80 đã cho phép truyền hình chiếu phim khiêu dâm để... giữ cho thanh niên khỏi xuống đường biểu tình!

Quan trọng hơn, nó càng khích lệ người dân hun đúc quyết tâm và hành động để sớm giải trừ ách nạn độc tài độc đảng hầu tạo đường băng cất cánh cho đất nước và dân tộc Việt Nam.

Không Có Gì Quý Hơn Độc Lập Tự Do (CT31)

Nguyễn Chí Thiện (1968)

Không có gì quý hơn độc lập tự do.
Tôi biết nó, thằng nói câu nói đó
Tôi biết nó, đồng bào miền Bắc này biết nó
Việc nó làm, tội nó phạm ra sao
Nó đầu tiên đem râu nó bện vào
Hình xác lão Mao lông lá
Bàn tay Nga đầy băng tuyết giá
Cũng nhoài qua lục địa Trung Hoa
Không phải xoa đầu mà túm tóc nó từ xa
Nó đứng không yên, tất bật, điên đầu
Lúc rụi vào Tàu, lúc rúc vào Nga
Nó gọi Tàu Nga là cha anh nó
Và tình nguyện làm con chó nhỏ
Xông xáo giữ nhà gác ngõ cho cha anh

Nó tận thu từ quả trứng, quả chanh
Học lối hung tàn của cha anh nó
Cuộc chiến tranh chết vợi hết thanh niên
Đương diễn ra triền miên ghê gớm đó
Cũng là do Nga giật Tàu co
Tiếp nhiên liệu gây mồi cho nó
Súng, Tăng, Tên lửa, Tàu bay
Nếu không, nó đánh bằng tay?

Ôi đó, thứ độc lập không có gì quý hơn của nó!
Tôi biết rõ, đồng bào miền Bắc này biết rõ
Việc nó làm, tội nó phạm ra sao
Nó là tên trùm đao phủ năm nào
Hồi cải cách đã đem tù, đem bắn
Ðộ nửa triệu nông dân, rồi bảo là nhầm lẫn!
Ðường nó đi trùng điệp bất nhân
Hầm hập trời đêm nguyên thủy
Ðói khổ dựng cờ đại súy
Con cá lá rau nát nhầu quản lý
Tiếng thớt, tiếng dao vọng từ hồi ký
Tiếng thở, lời than đan họa ụp vào thân
Nó tập trung hàng chục vạn ngụy quân
Nạn nhân của đường lối "khoan hồng chí nhân" của nó.
Mọi tầng lớp nhân dân bị cầm chân trên đất nó
Tự do, không thời hạn đi tù!
Mắt nó nhìn ai cũng hóa kẻ thù
Vì ai cũng đói món nhục nhằn cắn răng tạm nuốt
Hiếm có gia đình không có người bị nó cho đi suốt.

Ðất nó thầm câm cũng chẳng được tha
Tất cả phải thành loa
Sa sả đêm ngày ngợi ca nó và Ðảng nó
Ðó là thứ tự do kh ông có gì quý hơn của nó !
Ôi, Ðộc lập, Tự do !
Xưa cũng chỉ vì quý hai thứ đó
Ðất Bắc mắc lừa mất vào tay nó
Nhưng nay mà vẫn có người mơ hồ nghe nó
Nó mới vạn lần cần nguyền rủa thực to:
Hồ Chí Minh, chính mi loài quỷ dữ!